cạnh, sáng thức dậy mắt tôi thâm như gấu mèo vậy… xuống ăn sáng thằng Tuấn mặt thộn còn ngây thơ hỏi sao mày hôm qua với hôm nay khác thế, đẹp trai hơn mọi khi – “đù má nhà nó…”. Con mẹ tôi, chẳng thấy thương tôi gì cả, lúc nhìn tôi mẹ chỉ chực phá lên cười, ức ơi là ức, các bác phải hiểu cái tình trạng của tôi lúc nó thế nào, nó ứ nghẹn ở trong cổ, muốn phát tác lắm mà không được. Tinh trùng thì dồn nén 2 hôm rồi không giải tỏa, ức chế làm sao, nhưng lỡ thề rồi… Sáng sớm hôm sau chúng tôi đi ra