cu em. – Chị thích không? – Uh, của em làm đã lắm. – Em cũng khoái của chị lắm. To múp sờ thích, nhiều nước chơi thiệt sướng. – Chị lâu ngày không xài nên nhiều nước đó. – Sao lại không xài hả chị? – Ông nhà chị mấy năm gần đây chỉ lo ăn nhậu, bụng to như cái trống, nhậu về khuya là lăn ra ngủ, có đoái hoài gì đến chị đâu. Họa hoằn hơn cả tháng trời mới làm nghĩa vụ quấy quá cho xong việc, nhiều lần vậy chị cũng đâm chán, không thiết nữa. – Thế bây giờ với em thì sao? Em bù lại cho chị, được