người mà tôi yêu thương trân quý. Tôi hỏi Ngọc Sương kiểu an ủi: – Em này, ở nhà có chuyện gì xảy ra giữa em với ông ta khi anh đưa mọi người đến bệnh viện hả? Em cứ nói ra đi để còn khắc phục, chứ cứ lặng im thin thít thì sẽ bị họ tiếp tục mượn cớ mà lợi dụng, lúc đó thì người thiệt thòi nhất sẽ là em? – Dzạ! EmEmEm sợ anh sẽ hổng còn thương yêu em nữa khi mà em nói ra. Nhưng mà EM XIN THỀ!!! Là em với ông ta chưa có chuyện gì cả. Chỉ làChỉ làEm Tôi sốt ruột vậy mà cô ấy cứ ấp a ấp úng làm tôi