xông ra uy hiếp kiếm miếng ăn. Hắn lại cũng thèm chuyện khác nữa, tù dài ngày thiếu đàn bà, hắn thấy khó chịu lạ, nhưng chuyện đó thư thả đã, việc khẩn yếu là phải giải quyết dạ dày trước đã. Giờ này chừng như mọi người đã đi làm nên mãi chẳng thấy ai ló mặt ra. Hắn cầu mong sao vớ đúng một hộ chỉ có một hai người, rặt đàn bà càng tốt, thì hắn mới khuynh loát được. Trưa nắng gắt, nhiều lúc hắn thấy hoa cả mắt. Bụng đói, miệng khát, nóng nực làm đầu óc hắn vo ve như bầy ong bu. Hắn nghĩ đến vợ,