của Ngọc Sương mà không được, vì lúc này khuôn mặt xinh đẹp ấy đã nép sát vào lồng ngực săn chắc và vạm vỡ của tôi rồi còn đâu. Vị hôn thê của tôi khi biết ông ta đã đi xa thì mới chịu đứng thẳng người lên và nhìn tôi trìu mến như kiểu muốn tôi tha thứ cho cô ấy chuyện gì, tôi vốn là người vị tha có đức tính khoan dung và đặc biệt là với người mà tôi yêu thương trân quý. Tôi hỏi Ngọc Sương kiểu an ủi: – Em này, ở nhà có chuyện gì xảy ra giữa em với ông ta khi anh đưa mọi người đến bệnh viện hả?