trong nhà cũng vui hơn. – Anh Tài lo làm ăn lắm nên tụi tao có kế hoạch rồi. Còn mày dạo này thì sao? Nụ thở dài nói: – Cũng vẫn vậy thôi. Buôn bán, lo việc nhà. – Anh Hùng đã khỏe hẳn rồi chưa? – Cứ đau bệnh mãi có khá gì hơn đâu, đã vậy còn hay rượu chè, may có con Lan hay qua phụ giúp nên tao cũng đỡ lo. – Tao biết mày rất vất vả, tao thấy thương mày quá. Nụ lắc đầu không nói nữa, trong chuyện này cô không thể trách ai, Hùng sa vào rượu chè vì cô biết anh rất buồn khổ, có trách thì trách mình