hùng. Rồi chuyện của chị? Sao chị phải dính vào thế hả? Như đánh vào đúng tử huyệt, chị bỗng khóc, rồi đi vào căn phòng thờ phật. Tôi ngồi ngơ người, rồi nghĩ các người sẽ phải gánh lại hết những tội lỗi này. Một tay tôi xé toang chiếc áo của chị, lại một bầu vú ngồn ngộn lộ ra trước mặt, chị không phản ứng lại, mắt vẫn nhắm nghiền, miệng xin lỗi, van xin tôi đừng làm thế. Chị xin lỗi, đừng, em ơi đừng. Mồm là thế nhưng tay chị chẳng phản ứng gì để đẩy tôi ra. Tôi giật phăng chiếc áo ngực