người kề bên là quá đủ. Em lại nằm trong vòng tay tôi, phòng ngủ chỉ mở điện mờ nhưng tôi lại như nhìn được tất cả những gì đẹp nhất. Từ đường cong đầy sức sống tuổi đôi mươi, từ đôi gò bồng đào sống động, rồi dần khe suốt nhỏ luôn ẩm ướt xinh đẹp kia. Em dần chăm sóc cho tôi, từ thằng bé đến hai hòn ngọc, đều được em đi những đường lưỡi ướt át, em nâng niu như bảo vật, tinh nghịch đùa giỡn làm tôi không thể chịu được. Từ tư thế truyền thống, đến doggy, rồi tôi đưa em ra cửa kính ban công. Em