đầu thằng nào mà không ham. Loanh quanh vật vờ mãi cũng đến tối. Ăn cơm xong nhắn tin em. Mình: Anh lên nhé. Em: Anh cứ lên đi. Kiếm chỗ rồi nt em em ra. Phi xe đạp lên đến nơi, quanh chợ đèn sáng trưng nhưng tuyệt nhiên trong chợ không có tý đèn nào. Mình ngồi tạm 1 cái ghế rồi hồi hộp nhắn tin cho em. Phải lấp ló mãi mới viết xong cái tin nhắn là “anh đến rồi” vì sợ có ánh sáng người khác đi đường nhìn được. Ngồi đợi 1 lát thì nghe tiếng dép loẹt quẹt qua bức tường. Rồi sau đó thấy dáng em đang