tôi giả bộ ngây thơ, “thôi đừng giả bộ nữa, có cần chỉ cho thấy không?” biết mình đã lộ tẩy, tôi chỉ còn biết gãi đầu gãi tai cười trừ. Diễm chỉ mỉm cười, nàng không xuống ngay mà đứng đó với tôi, nàng hơi xoay về phía cửa sổ trong khi tôi vẫn đối diện với nàng, chúng tôi nói vài câu qua lại thì Diễm dần dần như lơ đễnh, rồi nàng không dấu nổi sự tò mò nhìn hẳn về phía cửa sổ, thấy thế, tôi cũng quay lại nhìn theo. Bây giờ chàng và nàng hình như đã không còn một mảnh giáp che thân nhưng vẫn đứng