là trên hết.. Tôi và mẹ đều cảm giác thấy nhớ nhau, muốn trốn đi chỗ nào yên tĩnh quá… Thế là cả đám kéo đến quán Cafe làm quán này chật không đủ cả ghế ngồi, chen chúc xô bồ nhau chán chê thì hội đấy lại rủ nhau đi Karaoke, bia bọt đủ kiểu. May mấy ông này uống say rồi thì chén chú chén anh, các bà thì tranh nhau Micro mà hát rống lên, cho nên được 1 lúc thì tôi và mẹ nháy nhau lần lượt chuồn ra ngoài. Bình thường vẫn còn cái đuôi anh giáo tin lẵng nhẵng theo nhưng may anh này mải rót bia nịnh