dập. Đột nhiên nó ôm chặt lấy cô, eo nắc mạnh như điên dại, miệng nó cũng rên to không thua gì cô. – Cho ra ngoài… cho ra ngoài đi con… nghe mẹ… cho ra ngoài đi… Tiếng da thịt đập vào nhau còn át cả tiếng cô. Mươi cái nhấp cuối như đóng đinh, chốt cái nào chắc cái nấy. Nó nhoài hết hạ bộ, dồn toàn sức nặng của thân thể vào lần chốt hạ, từng luồng tinh nóng hổi bắn mạnh vào trong cô. Nó và cô, cứ thế ôm lấy nhau, mọi lo nghĩ như tan biến. Nó nằm lên ngực cô mà thở, cô vòng tay ôm lấy đầu nó như