hơn, tôi mơ tới cảnh được ái ân cùng Linh, nhưng vừa định tưởng tượng cảnh đó như thế nào thì tôi bỗng dừng lại, cái gì đó khiến tôi phải suy nghĩ về sự thèm muốn này. Linh đẹp quá, trong trắng quá dường như một kẻ như tôi không xứng đáng được cùng nàng, không đáng để nàng trao gửi tấm thân con gái. Thay vì tưởng tượng ra cảnh ái ân, tôi lại nghĩ tới những gì tôi đã mơ lúc tối khi còn ở nhà Diễm, rồi tưởng tưởng đến cảnh chúng tôi gần nhau, tay trong tay, tôi đứng bên nàng, ôm nàng dịu dàng từ