kêu cứu và khóc lóc tức tưởi tuyệt vọng của cô, hắn căng cứng hừng hực trước xác thịt trần truồng tuyệt mỹ của cô, một khối xác thịt nõn nuột đầy đặn gợi dục kinh hồn, hắn vồ vập xuống tấm đệm thịt mịn láng thơm tho và êm ái ấy bằng tất cả sự háo hức. Sự vầy vò của Hai Dần còn ngấu nghiến hơn Tư Lắm hôm nào, cả hai lần Phấn đều bất lực mặc cho lũ đàn ông thụ hưởng, dù không bị trói buộc nhưng cơn say đã làm cô rời rã, dù không bị bịt miệng nhưng tiếng kêu cứu chẳng ai nghe được, chỉ sự đau đớn