tí xíu, nó rờ xuống chút nữa thì thấy ướt ướt. Rồi nó động vào một phần nào đó, chỗ nó ngứa nhất. Nó xoa xoa lúc đầu nhẹ nhẹ rồi ấn mạnh tay nó vào thêm. Cái cảm giác ngứa biến mất để chỗ lại cho một cảm giác lâng lâng khó tả. Sau một lúc cả hai con bé cười xòa và con Thủy dấu đi cái hình trong đống sách của nó, và cả hai tiếp tục buổi ôn bài… Giọng nói của Trang làm Con bé giật mình, trở lại thực tế. – Sau đó chị có liên lạc được với mẹ em, và mẹ em đồng ý cho em lên ở với anh chị trong vài ngày