cái cửa líp vào nhà, may mà nhà cô có cây đu đủ cùng hàng rau lang trước cái sân nhỏ nên mới đỡ bẩn vì bụi và mát mẻ hơn. Nụ đặt quang gánh xuống rồi bỏ cái nón lá và khăn đến bàn cầm cái ấm nhôm rót một ca nước uống, dòng nước mát chảy qua cổ họng khô ran đem lại sự dễ chịu, cô lau mồ hôi trên trán rồi gọi lớn: – Anh Hùng ơi em về rồi nè! Từ nhà trong đứa em chồng tên Lan tay dẫn bé Mai đi ra cười nói: – Chị quên hôm nay có đám ở nhà chú Hai Lắm sao? Anh Hùng đã qua đó từ sớm, giờ em đưa bé Mai