biết rồi còn gì… Mẹ lại lườm tôi: – Con dạo này liều nhỉ ? Suốt ngày được voi đòi tiên thế này thì ai mà chịu được. Tôi năn nỉ: – Đi… mẹ nhé, như thế con mới quyết tâm học được chứ mẹ, mẹ xem con tiến bộ thế nào rồi mà… Đúng là, cầu người lúc dễ tính thì lúc nào cũng thành công thật, nhất là đối với người mẹ hiền thục của tôi. Thấy mẹ ngồi suy nghĩ 1 lúc, rồi nhìn tôi mỉm cười nói nửa với: – Để lúc đó hẵng hay, anh lo mà học đi đã … vòi vĩnh. Được coi như là đồng ý rồi, tôi khoái quá đi