rồi chạy lại đỡ tui dậy. – Anh chạy xe kiểu gì vậy?! Đang chạy tự nhiên nhắm mắt lại?! – bé lo lắng. Thôi rồi…. lại hoang tưởng nữa…ệt….. Lượm lặt lại đồ đạc rồi chạy xe đi tếp, đầu gối trầy một lỗ lớn….. Tới nhà bé, xách đồ vô phụ, chào ba má bé rồi tui về, không dám nán lại, mắc công hoang tưởng nữa. Chạy về nhà, rửa chân… rát vãi….. vô nhà dán keo tiếp tập hai. Nằm xuống võng vừa bật TV lên thì ba điện thoại. – A lô, con nghe ba. – Cái thằng mắc dịch này! Mày vô trường làm gì mà nhà