vẫn còn ngủ. – Dậy, sáng rồi. – tui lây nó. – Mới sáng….. thằng nào phá tao? Tao quánh…. chết à…. – thằng Đức cự nự. – Không dậy à? Để tao kêu nó về. – Nó nào? – nó mơ ngủ. – Nhỏ nào kiếm mày á. Thằng này đúng mê gái, nghe tui nói vậy nó tỉnh liền. Nó chạy đi rửa mặt, thay đồ. Không đánh răng luôn, nó lấy mấy cục sin gum bạc hà bỏ vô họng nhai nhồm nhoàm. – Mày đúng ở dơ luôn á, gớm… – tui nhăn mặt. – Kệ, vầy thơm rồi. Nó chạy xuống nhà, chạy kiếm dáo dác rồi chạy lên hỏi tui: – Đâu?