phòng hờ nữa, ừm! Hình như chưa đủ. Tuấn cảm giác thấy mình còn thiếu một thứ gì cũng khá quan trong. Tuấn ngồi xuống suy nghĩ. Chợt! Cậu vỗ đùi đen đét. Tuấn sực nhớ ra: “Tiền! Chết cha! Hết tiền rồi! Không có tiền thì làm sao đây!?”. Tuần trước Tuấn đã thụt két của mẹ một số tiền cũng kha khá, mới có một Tuần thôi mà số tiền đã bay theo gió mất rồi. Thôi! Tuấn đành mặc tạm cái quần đùi rồi khúm núm bước xuống nhà xin mẹ viện trợ. Tuấn đi khắp nhà mà chẳng thấy mẹ đâu, cha cũng đi đâu mất rồi.